Sự thật là, nếu nhìn dưới góc độ lịch sử và tâm lý học, chuyện phòng the hiếm khi chỉ là tình dục. Nó phản ánh quyền lực, sự tin tưởng, mức độ gắn bó, lòng trung thành và cả sự tồn tại của một gia đình hay thậm chí là một triều đại.
Bài ca Solomon
Một trong những cuốn sách nổi tiếng nhất về tình yêu trong Kinh Thánh - "Bài ca Solomon" không nói về chiến tranh, quyền lực hay luật lệ, mà nói về

Khao khát dành cho nhau
Sự ngưỡng mộ cơ thể người yêu
Những cái ôm
Những nụ hôn
Sự gần gũi thể xác như một điều thiêng liêng

Câu chuyện này được đưa vào Kinh Thánh cho thấy tình yêu và sự thân mật trong hôn nhân không bị xem là điều thấp kém, mà là một phần quan trọng của đời sống con người.
Hay một câu chuyện khác, về Mark Antony là người quyền lực thứ hai của La Mã.

Sau khi gặp Cleopatra, hai người vừa là người yêu vừa là đồng minh chính trị.

Mối quan hệ của họ mạnh đến mức

- Làm thay đổi cán cân quyền lực Địa Trung Hải
- Dẫn đến cuộc chiến Actium
- Kết thúc bằng cái chết của cả hai
- Mở đường cho Augustus lập nên Đế chế La Mã.

Điều người ta thường nhắc đến không phải chỉ là sắc đẹp của Cleopatra, mà là

Một mối quan hệ thân mật có thể thay đổi cả lịch sử thế giới.
Cleopatra & Mark Antony
David & Bathsheba
Hay câu chuyện được nhắc đến nhiều nhất khi một quyết định trong đời sống tình dục có thể kéo theo hệ quả chính trị, gia đình và tinh thần rất lớn - về Vua David và Bathsheba

Một câu chuyện nổi tiếng trong Kinh Thánh Cựu Ước

Trong một lần vua David nhìn thấy Bathsheba đang tắm.

Ông bị cuốn hút.

Để có được bà, ông

-> Triệu bà vào cung
-> Khiến chồng bà (Uriah) bị đưa ra tiền tuyến để tử trận
-> Sau đó cưới Bathsheba.

Toàn bộ câu chuyện trở thành bài học kinh điển về

-> Ham muốn thiếu kiểm soát
-> Quyền lực
-> Ngoại tình
-> Hậu quả đạo đức của các quyết định trong đời sống tình cảm.
Từ Hi Thái Hậu
Bạn có thể nói đó là những câu chuyện xa xôi tận Tây phương, nhưng chắc hẳn bạn từng nghe đến giai thoại về Từ Hi Thái Hậu, một trong những người phụ nữ quyền lực bậc nhất lịch sử Trung Hoa.

Bà từng bí mật cho mời những kỹ nữ nổi tiếng ở các thanh lâu vào cung.
Những người này không phải để mua vui, mà để truyền dạy

-> Nghệ thuật giao tiếp với nam giới,
-> Cách chăm sóc cơ thể,
-> Phép ứng xử trong phòng the,
-> Cách tạo sức hấp dẫn và duy trì tình cảm.

Sau đó những kinh nghiệm này được biên soạn thành các "bí kíp phòng the" lưu truyền trong dân gian.

Trong văn hóa Á Đông từng tồn tại nhiều sách về phòng trung thuật (房中術) – nghệ thuật dưỡng sinh và đời sống vợ chồng.
Sei Shōnagon
Ngoài ra, Khoảng thế kỷ X
Sei Shōnagon ghi chép cuộc sống trong hoàng cung Nhật Bản.

Bà mô tả rất nhiều điều về

-> Nghệ thuật quyến rũ
-> Giao tiếp nam nữ
-> Sự tinh tế sau những đêm bên nhau
-> Cảm xúc của người phụ nữ

Tác phẩm cho thấy người Nhật cổ đại coi sự tinh tế trong quan hệ thân mật là một phần của văn hóa và giáo dưỡng, chứ không đơn thuần là bản năng.
Kamasutra - Ấn Độ
Đến đây, tôi không thể không nhắc đến Kamasutra - cuốn sách cổ nổi tiếng của Ấn Độ viết bằng tiếng Phạn về tình yêu, tình dục và nghệ thuật sống.

Nhiều người nghĩ Kamasutra chỉ là sách về tư thế tình dục.

Thực tế, phần lớn nội dung nói về

-> Lựa chọn bạn đời
-> Xây dựng hôn nhân
-> Nghệ thuật trò chuyện
-> Chăm sóc cảm xúc
-> Tạo sự hấp dẫn lâu dài
-> Gìn giữ mối quan hệ

Phần mô tả tư thế giao hợp chỉ chiếm một phần nhỏ.

Thông điệp chính xuyên suốt hướng tới mục tiêu nâng tầm chuyện chăn gối thành một bộ môn khoa học thiêng liêng.

Tình dục không thể tách rời sự kết nối về tâm lý và văn hóa.

Qua hàng nghìn năm, từ kinh văn, hoàng cung, chiến trường, phòng ngủ, thi ca đến những cuốn sách cổ về ái ân, nhân loại đã nói rất nhiều về sự thân mật.

Nhưng có một điều vẫn bị bỏ quên đã quá lâu:

Khoái cảm thật sự của người phụ nữ.

Không phải vẻ đẹp của nàng trong mắt đàn ông.
Không phải cách nàng giữ chân đàn ông.
Không phải cách nàng phục vụ hôn nhân.
Mà là cảm giác thật bên trong cơ thể nàng.
VÙNG CẤM KỴ - KHÁM PHÁ
CỦA Marie Bonaparte
Nhân loại bước sang thế kỷ XX, câu hỏi về thân thể và khoái cảm nữ không còn chỉ nằm trong thơ ca, giai thoại hay chốn hậu cung nữa.

Marie Bonaparte (1882–1962) là hậu duệ của Hoàng đế Napoléon Bonaparte. Bà là Công chúa nước Pháp, sở hữu khối tài sản khổng lồ thừa kế từ gia tộc bên ngoại.

Bà kết hôn với Hoàng tử George của Hy Lạp và Đan Mạch. Dù bề ngoài là một cuộc hôn nhân quý tộc viên mãn và đủ đầy, xong đời sống hôn nhân của bà thực tế rất lạnh nhạt.

Câu chuyện của Marie Bonaparte là câu chuyện của rất nhiều phụ nữ hiện đại nhưng vào thời kỳ khắt khe của xã hội châu Âu đầu thế kỷ XX, tình dục nữ giới là một "vùng cấm", một chủ đề cấm kỵ không thể đem ra bàn luận công khai, đặc biệt là đối với giới quý tộc thượng lưu.

Vậy mà Marie không im lặng.

Bà nghiên cứu. Bà quan sát. Bà tìm đến phân tâm học. 

Bà gặp Sigmund Freud (1856–1939) là bác sĩ thần kinh và nhà tâm lý học người Áo. Ông được mệnh danh là cha đẻ của phân tâm học, nổi tiếng với việc khám phá ra khái niệm "vô thức" và phát triển liệu pháp trò chuyện để điều trị các bệnh lý tâm thần.
Bà bắt đầu đi vào vùng cấm kỵ nhất của người phụ nữ - khoái cảm nữ bằng lòng can đảm và sứ mệnh lớn lao, đặt nền móng cho tâm lý học tình dục sau này.

Bà dám dùng chính cơ thể mình để thử nghiệm. Để chữa chứng lãnh cảm, bà đã chấp nhận trải qua 3 cuộc phẫu thuật đau đớn nhằm dịch chuyển vị trí âm vật lại gần âm đạo hơn (phương pháp Halban-Narjani). Dù các cuộc phẫu thuật này không mang lại kết quả như kỳ vọng, nó đã chứng minh sự quyết liệt của bà trong việc đi tìm lời giải cho bản năng phái nữ.

Bà trở thành người dịch các tác phẩm của Freud sang tiếng Pháp, là người đồng sáng lập Hội Phân tâm học Paris (SPP) vào năm 1926 và xuất bản cuốn sách kinh điển "Female Sexuality" (Tình dục nữ giới) vào năm 1953.

Nội dung cuốn sách này đi sâu vào hiện tượng “lãnh cảm” ở phụ nữ, nhận định rằng nó không chỉ đến từ cơ thể mà còn từ chấn thương tâm lý, sự kìm nén thời thơ ấu và những áp đặt văn hóa. 

Kế thừa lý thuyết của Sigmund Freud, bà phân tích quá trình phát triển tính dục của phụ nữ qua hai giai đoạn

Từ sự thỏa mãn tập trung ở âm vật (thời thơ ấu) chuyển sang âm đạo (khi trưởng thành). 
Bà giải thích sự thất bại trong quá trình chuyển dịch này chính là gốc rễ khiến nhiều phụ nữ không đạt được cực khoái khi quan hệ.

Ngoài ra, Marie Bonaparte còn bàn về tính thụ động, sự chịu đựng và khuynh hướng bạo dâm tinh thần ở phụ nữ, những đặc điểm không phải bản năng mà bị nhào nặn bởi xã hội, giáo dục giới tính và cấu trúc tâm lý thời bấy giờ.

Càng đi sâu, có lẽ bạn càng nhận ra cực khoái nữ chưa bao giờ chỉ là kết quả của một hành vi tình dục.

Nó phản ánh toàn bộ đời sống bên trong người phụ nữ.
Bạn có đồng ý với tôi rằng
Tình dục là nơi phơi bày trung thực nhất chất lượng kết nối giữa hai người:
-> Mức độ tin tưởng 
-> Sự thấu hiểu 
-> Cảm giác được yêu, được lựa chọn, được tôn trọng và được nhìn nhận xứng đáng trong mối quan hệ

Nếu có, tôi mừng vì chúng ta có chung một mong muốn, về một đời sống ái ân không còn bị xem là chuyện phụ, chuyện ngại nói, chuyện phải chịu đựng cho xong, mà là cánh cửa để người phụ nữ nhìn lại toàn bộ đời sống kết nối của mình.

Có một sự thật sâu sắc hơn nữa, phía sau sự im lặng của phụ nữ trong ái ân.
Những điều đàn ông nên được thay đổi về nhận thức của mình để dành sự chú tâm cho những điều phụ nữ chưa nói - không nói - không thể nói.

-> Chưa lo xong cơm áo gạo tiền thì tâm trí đâu mà nghĩ đến thăng hoa

-> Chưa an cư lạc nghiệp cho nên mới luôn cảm thấy thiếu nơi nương náu an toàn, không thể nào thả lỏng

-> Thiếu một người chia sẻ, yêu đương đúng nghĩa thì ái ân trở nên nguội lạnh và tình dục chỉ như nghĩa vụ